NHỤC!

 NHỤC!




Hoa hậu là biểu tượng

Cái đẹp của nước nhà.

Thế mà cái hoa ấy

Bán mình cho đại gia.

Đọc báo thấy dân Việt

Đói, sang Lào kiếm ăn,

Giở trò câu trộm chó,

Bị Lào đánh gãy chân.

Cũng đọc báo mới biết

Rằng cái trò rải đinh

Duy nhất trên thế giới

Chỉ có ở nước mình.

Xem báo, kèm cả ảnh,

Thấy con gái Long An

Xếp hàng đứng e lệ

Cho mấy bác Đại Hàn

Chọn vợ như chọn lợn.

Dám chắc mấy ông này

Có kiểm tra mông vú

Để bảo đảm giống hay.

Nhiều cô gái Đại Việt,

Tự nguyện hay bị lừa,

Sang Căm Bốt làm điếm

Rồi bị bắt, sướng chưa?

Mà cái thằng Căm Bốt

Nghe nói nghèo hơn mình.

Sao mình làm điếm nó,

Mà nó không điếm mình?

Rồi bao nhiêu chuyện khác,

Không thiếu một thứ gì

Đến báo không buồn đọc,

Không buồn mở ti-vi.

Vì sợ đài và báo

Lại khen ta anh hùng,

Cao đẹp rồi vĩ đại...

Đúng là đài báo khùng.

Tóm lại là thấy nhục.

Vừa nhục vừa đau lòng

Cho thực trạng đất nước.

Hay các bác thấy không?

Hà Nội, 19. 7. 2012

Thái Bá Tân

Comments

Popular posts from this blog